Chào mừng quý vị đến với Nắng Xuân của Đặng Thị Phi Nga.
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
THƠ

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Hồ Ngọc Hận
Ngày gửi: 18h:35' 18-06-2011
Dung lượng: 137.0 KB
Số lượt tải: 3
Nguồn:
Người gửi: Hồ Ngọc Hận
Ngày gửi: 18h:35' 18-06-2011
Dung lượng: 137.0 KB
Số lượt tải: 3
Số lượt thích:
0 người
Tâm sự…
Người lính trẻ.
Từ ngày khoát áo nhà binh.
Giã từ làng xóm, gia đình tôi đi
Đến nay trăng đã mấy kì,
Lật trang nhật kí, tôi ghi đã nhiều
Những dòng chữ nhỏ phẳng phiêu
Bây giờ đọc lại thấy yêu sao mà.
Chiều nay bỗng chóc nhớ nhà
Nhớ con đường nhỏ la đà tre xanh
Đường quê khúc quẹo khúc quanh.
Nhớ sao bát nước chè xanh bên đường
Nhớ cả nụ cười thân thương
Của đàn em nhỏ đến trường ê a !
Nhớ từng bụi dứa gốc đa
Nhớ đồng lúa chín bao la cánh cò
Nhớ từng điệu lý câu hò
Nhớ cô lái nhỏ, đưa đò qua sông
Chiều nay vọng gác đứng trong
Có người lính trẻ chạnh lòng nhớ quê.
Huyền thoại một tình yêu!
Ta gặp em
Giữa chốn rừng sâu thẳm
Hoàng hôn về đỏ rực khúc chân mây
Ta gặp em
Trong thẹn thùng mắt biết
Đang lắc vai gầy, nặng trĩu dây mang
Ta gặp em,
Trong phút giây lặng lẽ
Tay ôm hoa thắm,
Lưng gùi măng non.
Ta gặp em,
Sao lòng đầy xao xuyến
Để rồi từ ấy
Bên mái nhà tranh
Ta lại gặp nhau
Trong giấc mộng hằng đêm
Cho con tim ta thao thức
Mong nối tiếp ngày xanh
Có em và có ta
Ta nguyện mãi là dòng Krông Nô
Còn em
Hãy là dòng Krông Ana
Để đôi ta,
Chung dòng SêrêPôk
Leo trăm ghềnh vượt ngàn thác
Ra nghe cơn sóng hát ngoài khơi
Du dương mãi
Một tình yêu diệu kì
Có tên ta và tên em.!!!
hùng
“Ôlempơ” đây một cõi vô thường
Chuyện dưới nhân thế, đoạn trường gian nan
Một ngày tâm Zơt dã man
Đùng đùng huỷ diệt, nát tan nhân loài
Nào ai dám chống lại ngài
Cứu người thoát khỏi bi ai cuộc đời
Bỗng dưng ánh sáng rạng ngời
Của bậc thần trẻ, vạn đời hiên ngang
Vẫy tay phát ánh hào quang
Gieo vào mầm lửa quang sang cõi người
Nay đời dân đã thắm tươi
Nhắc tên người mãi: “Prômêtê” hỡi thần hùng!
Vì nhân nên đã vẫy vùng
Vạn năm, treo mãi bên vùng hoang sơ
Để rồi lệ ngắm tuôn rơi
“Nhân sinh Hy Lạp” nhớ ơn đời đời.
Bài
Công cha như núi thái sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Ơn thầy dạy dỗ chúng ta
Cũng to như biển cao đà bằng non
Mẹ cha ngày tháng mõi mòn
Cho con ăn học để còn tương lai
Thầy là chỗ dựa lâu dài
Cho em kiến thức để mai vào đời
Ơn sâu nghĩa nặng cao vời
Nói sao cho hết những lời tôn vinh
Em xin nguyện với lòng mình
Là con hiếu thảo, học sinh ngoan hiền
Bài thơ lục bác đầu tiên
Tự tay co viết dành riêng tặng thầy
Cô giáo em
Đứng trên bục giảng cao cao
Lời cô như mật rót vào tai em
Dịu dàng giọng nói êm đềm
Cô đem kiến thức dạy em nên người
Môi cô như đóa hoa tươi
Luôn luôn hé nở nụ cười thân yêu
Thương cô những sớm những chiều
Vì tương lai trẻ cô yêu lấy nghề
Đôi khi em lại vụng về
Bài sai cô lại cận kè giảng thêm
Vẫn là giọng nói êm đềm
Còn hơn giọng mẹ vỗ em giấc nồng
Ơn cô như núi như sông
Rộng hơn biển cả nhưng không bến bờ
Cô là tất cả ước mơ
Là niềm hi vọng tuổi thơ đang chờ.
Sáng nay dậy sớm đến trường
Vầng hồng vừa ló hạt sương hãy còn
Men theo đường cũ lối mòn
Mà sao em thấy chồi non mọc nhiều
Chắc là cỏ cũng biết yêu
Nên ngày nhà giáo thêm nhiều chồi non
Chồi non san sác lối mòn
Gió mai thổi nhẹ chồi non xạc xào
Hình như trong tiếng xạc xào
Chồi non đang hát để chào ngày vui
Khác hơn những sáng vừa qua
Nay em dậy sớm mua hoa tặng thầy
Tinh mơ sương động nhành cây
Chim non ríu rít vui lây lòng mình
Đẹp sao lúa tuổi học sinh
Đến ngày nhà giáo để minh vui thêm
Bước chân nhè nhẹ
Người lính trẻ.
Từ ngày khoát áo nhà binh.
Giã từ làng xóm, gia đình tôi đi
Đến nay trăng đã mấy kì,
Lật trang nhật kí, tôi ghi đã nhiều
Những dòng chữ nhỏ phẳng phiêu
Bây giờ đọc lại thấy yêu sao mà.
Chiều nay bỗng chóc nhớ nhà
Nhớ con đường nhỏ la đà tre xanh
Đường quê khúc quẹo khúc quanh.
Nhớ sao bát nước chè xanh bên đường
Nhớ cả nụ cười thân thương
Của đàn em nhỏ đến trường ê a !
Nhớ từng bụi dứa gốc đa
Nhớ đồng lúa chín bao la cánh cò
Nhớ từng điệu lý câu hò
Nhớ cô lái nhỏ, đưa đò qua sông
Chiều nay vọng gác đứng trong
Có người lính trẻ chạnh lòng nhớ quê.
Huyền thoại một tình yêu!
Ta gặp em
Giữa chốn rừng sâu thẳm
Hoàng hôn về đỏ rực khúc chân mây
Ta gặp em
Trong thẹn thùng mắt biết
Đang lắc vai gầy, nặng trĩu dây mang
Ta gặp em,
Trong phút giây lặng lẽ
Tay ôm hoa thắm,
Lưng gùi măng non.
Ta gặp em,
Sao lòng đầy xao xuyến
Để rồi từ ấy
Bên mái nhà tranh
Ta lại gặp nhau
Trong giấc mộng hằng đêm
Cho con tim ta thao thức
Mong nối tiếp ngày xanh
Có em và có ta
Ta nguyện mãi là dòng Krông Nô
Còn em
Hãy là dòng Krông Ana
Để đôi ta,
Chung dòng SêrêPôk
Leo trăm ghềnh vượt ngàn thác
Ra nghe cơn sóng hát ngoài khơi
Du dương mãi
Một tình yêu diệu kì
Có tên ta và tên em.!!!
hùng
“Ôlempơ” đây một cõi vô thường
Chuyện dưới nhân thế, đoạn trường gian nan
Một ngày tâm Zơt dã man
Đùng đùng huỷ diệt, nát tan nhân loài
Nào ai dám chống lại ngài
Cứu người thoát khỏi bi ai cuộc đời
Bỗng dưng ánh sáng rạng ngời
Của bậc thần trẻ, vạn đời hiên ngang
Vẫy tay phát ánh hào quang
Gieo vào mầm lửa quang sang cõi người
Nay đời dân đã thắm tươi
Nhắc tên người mãi: “Prômêtê” hỡi thần hùng!
Vì nhân nên đã vẫy vùng
Vạn năm, treo mãi bên vùng hoang sơ
Để rồi lệ ngắm tuôn rơi
“Nhân sinh Hy Lạp” nhớ ơn đời đời.
Bài
Công cha như núi thái sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Ơn thầy dạy dỗ chúng ta
Cũng to như biển cao đà bằng non
Mẹ cha ngày tháng mõi mòn
Cho con ăn học để còn tương lai
Thầy là chỗ dựa lâu dài
Cho em kiến thức để mai vào đời
Ơn sâu nghĩa nặng cao vời
Nói sao cho hết những lời tôn vinh
Em xin nguyện với lòng mình
Là con hiếu thảo, học sinh ngoan hiền
Bài thơ lục bác đầu tiên
Tự tay co viết dành riêng tặng thầy
Cô giáo em
Đứng trên bục giảng cao cao
Lời cô như mật rót vào tai em
Dịu dàng giọng nói êm đềm
Cô đem kiến thức dạy em nên người
Môi cô như đóa hoa tươi
Luôn luôn hé nở nụ cười thân yêu
Thương cô những sớm những chiều
Vì tương lai trẻ cô yêu lấy nghề
Đôi khi em lại vụng về
Bài sai cô lại cận kè giảng thêm
Vẫn là giọng nói êm đềm
Còn hơn giọng mẹ vỗ em giấc nồng
Ơn cô như núi như sông
Rộng hơn biển cả nhưng không bến bờ
Cô là tất cả ước mơ
Là niềm hi vọng tuổi thơ đang chờ.
Sáng nay dậy sớm đến trường
Vầng hồng vừa ló hạt sương hãy còn
Men theo đường cũ lối mòn
Mà sao em thấy chồi non mọc nhiều
Chắc là cỏ cũng biết yêu
Nên ngày nhà giáo thêm nhiều chồi non
Chồi non san sác lối mòn
Gió mai thổi nhẹ chồi non xạc xào
Hình như trong tiếng xạc xào
Chồi non đang hát để chào ngày vui
Khác hơn những sáng vừa qua
Nay em dậy sớm mua hoa tặng thầy
Tinh mơ sương động nhành cây
Chim non ríu rít vui lây lòng mình
Đẹp sao lúa tuổi học sinh
Đến ngày nhà giáo để minh vui thêm
Bước chân nhè nhẹ
 








Tin nhắn